Tìm lại bình yên và hạnh phúc cùng ‘Khu vườn của Jenny’

Tìm lại bình yên và hạnh phúc cùng ‘Khu vườn của Jenny’

Khu vườn tâm trí ấy luôn lộng lẫy sắc hương của những bụi hoa hồng quyến rũ, cùng những thảm cỏ xanh biếc xanh khi Jenny còn nhỏ tuổi. Nhưng chính khu vườn ấy lại trở nên tối tăm, vấn vít đầy dây leo và cỏ dại như khu rừng nguyên sinh khi Jenny trưởng thành. Những dây leo xấu xí đầu tiên mọc trong khu vườn ấy là sau khi cô gái nhỏ phải chịu đựng nỗi đau bị xâm hại khi mới tròn 5 tuổi. Những dây leo tiếp theo là nhận xét vô tâm của nhiều người về khả năng đàn hát, cầm cọ vẽ… của cô. Rồi những trò ném đá giấu tay và đặt điều nói xấu ở sau lưng… nơi công sở. Tham vọng của cá nhân cũng có lần đẩy cô đến lằn ranh của sinh tử…

Với hành văn rủ rỉ rù rì như thầm thì kể chuyện, Jenny và độc giả cứ lần lượt nhìn lại tất cả mọi gam màu sáng tối, niềm hạnh phúc trong trẻo cũng như những nỗi đau giằng xé mà Jenny đã phải trải qua, ngăn trở cô chạm tay vào hạnh phúc. Hành trình ấy là hành trình Jenny dũng cảm đối mặt với tổn thương, cũng như biết ơn về hết thảy những gì cô đã học được, có được. Để rồi cô gái nhỏ, cuối cùng cũng bước ra được khỏi bóng tối trong khu vườn tâm trí của chính mình, đi về phía ánh sáng: Cô đã biết mình phải làm gì. Giờ đây cô đã có thêm một niềm tin mới: Cô sẽ tự do và hạnh phúc!

“Tôi cũng sẽ chăm sóc lại khu vườn của chính mình để nó đẹp lại như ngày nào. Tôi đã bỏ bê nó quá lâu. Cây dại đã che mắt khiến tôi không còn nhìn thấy hạnh phúc hiện hữu. Cha mẹ tôi đã tạo ra và chăm sóc nó khi tôi còn nhỏ. Giờ đây trách nhiệm của tôi phải là người tiếp tục làm cho nó đẹp hơn. Không ai ngoài tôi có thể làm tốt được điều đó. Tôi thấy mình như được chữa lành.”

Và tác phẩm “Khu vườn của Jenny” không chỉ là cuốn sách cần thiết cho những ai muốn chữa lành sau những tổn thương khó phai trong đời; mà nó còn hữu ích cho bất kỳ ai bị trói buộc bởi những xiềng xích vô hình do xã hội hay chính mình tạo ra. Bởi “Khu vườn của Jenny” sẽ khuyến khích độc giả trở về với thực tại, soi chiếu khu vườn tâm hồn của chính mình, dọn dẹp để tìm lại được vẻ đẹp vốn có của nó, dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi và hoang mang, để thực sự tìm được bình yên và hạnh phúc.

“Mang hơi hướng của “Alice ở xứ sở diệu kỳ” phiên bản trưởng thành – “Khu vườn của Jenny” là cánh cửa mời riêng ta tự bước vào thế giới nội tâm của chính mình. Bước vào đó, không ai bị thu nhỏ hay phóng to kích thước, vẫn là chính “tôi” nhưng là một phiên bản thấu suốt và tĩnh tại. Ở đấy, có những chú mèo biết nói- quét trọn thân tâm bạn và dẫn bạn đủng đỉnh bước qua ngay cả những nỗi đau bạn từng nghĩ mình chẳng thể nào nói với loài người”.

– Hiệp sĩ văn chương nghệ thuật Pháp, đạo diễn Nguyễn Hoàng Điệp

Phương Anh